Viêm gan B là một loại siêu vi cực mạnh có thể sống bên ngoài cơ thể trong một tuần hoặc lâu hơn. Siêu vi này có thể tìm thấy trong máu, tinh dịch và chất dịch tiết ra từ âm đạo của những người bị nhiễm bệnh, và số lượng thấp hơn có thể tìm thấy nơi nước bọt. Siêu vi không lây truyền theo cách thông thường và không thể lây lan qua hắt hơi, ho, ôm nựng hoặc thực phẩm hay nước, nhưng nó có thể được lây truyền qua:
  • Tiếp xúc trực tiếp giữa máu với máu
  • Làm tình không bảo vệ
  • Kim tiêm không được khử trùng
  • Từ một bà mẹ bị nhiễm bệnh sang cho em bé vào lúc sanh nở
  • Từ việc xâm mình, xiên thân thể hoặc châm cứu bằng các cây kim bị nhiễm trùng
  • Dao cạo, bàn chải đánh răng, bông tai hoặc các vật dụng cá nhân khác có thể tiếp xúc với máu
Tùy theo quốc gia gốc của họ, có từ 5 tới 15 phần trăm trong số các di dân API đến Hoa Kỳ là những người mang mầm bệnh viêm gan B. Vấn đề càng tệ hơn, việc chủng ngừa cho các trẻ em API tại Hoa Kỳ vẫn ở mức thấp bất kể đến việc có rất nhiều thuốc chủng ngừa viêm gan B.

Cứ một trong 20 người tại Hoa Kỳ là bị nhiễm viêm gan B vào một lúc nào đó trong cuộc đời của họ. Những người có nhiều cơ nguy bị nhiễm viêm gan B gồm có:
  • Người Mỹ gốc Á Châu - Thái Bình Dương
  • Ấu nhi và trẻ em của các di dân đến từ các vùng có mức độ nhiễm viêm gan B cao
  • Những người lớn và thiếu niên đang có hoạt động tình dục
  • Các nhân viên y tế và an toàn công cộng
  • Những người chích ma túy
  • Những người xâm mình hoặc xiên thân thể
  • Các em bé ra đời từ các bà mẹ mang mầm bệnh viêm gan B